Ôn Noấn không hỏi nhiều.
Cô còn nói thêm: “Nếu cần dùng đến tiền thì cứ nói với tớ.
Mặc dù Cảnh Sâm có tiền, nhưng anh ta và Bạch Vi danh không chính ngôn không thuận, cô không muốn Bạch Vi phải ấm ức mở lời với Cảnh Sâm. Nghe thấy câu này của cô, Bạch Vi muốn khóc nhưng vẫn cố giả vờ thoải mái: “Tớ không sao đâu, thật đấy, có chuyện gì chắc chắn sẽ nói với cậu.”
Cô ấy vội vàng cúp điện thoại.
Trong căn hộ nhỏ, Cảnh Sâm đang đứng đối diện với cô ấy.
Khuôn mặt anh ta đầy vẻ kiềm chế, cảm xúc đang nằm ngay trên bờ vực bùng nổ, anh ta căm hận hỏi Bạch Vi: “Đây mẹ nó là con của tôi đúng chứ? Dựa vào đâu mà em tự ý quyết định bỏ nó! Con mẹ nó ông đây còn chưa đủ yêu em sao, ngay cả hôn lễ của Cảnh Từ tôi cũng đưa em đến, trong đầu em đang suy nghĩ cái gì? Em muốn bỏ con của tôi, chuẩn bị làm hòa với Diêu Tử An, hai vợ chồng vui vẻ về cùng một nhà đúng không?”