Cả hai người đàn ông đều không mấy lý trí, có vẻ đang chuẩn bị lao vào đánh nhau.
Một giọng nói vang lên: “Hôm nay là hôn lễ của nhà họ Cảnh, mấy người có đánh ghen cũng phải biết xem xét trường hợp.”
Người vừa nói, vậy mà lại là Hoắc Minh đang đi tới.
Hoắc Minh vốn là người nhạy bén, anh nhìn Bạch Vi đang ôm bụng, lại nhìn dáng vẻ bị kích thích kia của Diêu Tử An thì đã đoán ra bảy tám phần, chỉ là ngoài mặt anh vẫn không nói gì.
Cảnh Sâm quan tâm đến Cảnh Từ, hạ tay xuống, nhưng sắc mặt vẫn vô cùng khó coi.
Diêu Tử An lùi về phía sau một bước, ánh mắt dừng trên khuôn mặt của Bạch Vi, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Đứa con Đinh Tranh sinh ra không phải của tôi.”