Bạch Vi đứng thẳng người dậy, chậm rãi nói: “Chắc ăn phải cái gì không tốt rồi.”
Lời cô ấy vẫn không thể khiến Ôn Noãn hoàn toàn yên †âm, trong lòng vẫn còn nghỉ ngờ đôi chút.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân vang lên, sau đó vang lên một giọng nói quen thuộc: “Bạch ViI”
Vậy mà lại là Diêu Tử An.
Toàn thân Bạch Vi cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại nhìn chồng cũ của mình, nở một nụ cười đầy miễn cưỡng: “Nghe nói anh đã sinh con trai, chúc mừng. Bao giờ chúng ta đổi được giấy chứng nhận, anh cũng có thể đưa đứa con trai bảo bối của mình vào sổ hộ khẩu rồi.”