“Ông đây không phải để bán!”
Ôn Noãn vừa uống trà vừa đọc báo, nói: “Không phải cậu thích ánh mắt mến mộ của phụ nữ sao? Bây giờ vừa có thể thỏa mãn lòng hư vinh của cậu, vừa tăng doanh thu cho trung tâm âm nhạc, một mũi tên trúng hai đích.”
Chu Mộ Ngôn giật lấy tờ báo trong tay cô.
“Tôi muốn được tăng lương!”
“Còn nữa, tôi muốn mua quần áo... Tôi phải đi cùng cô tới lễ cưới mà, cô mua cho tôi một bộ vest.”
Cậu ta cứ nghĩ Ôn Noãn sẽ từ chối, không ngờ lại nhận được sự đồng ý của cô.
Ôn Noãn gật đầu: “Được, tôi chia cho cậu năm phần trăm hoa hồng trên tổng doanh số bán hàng! Quần áo sẽ mua cho cậu trước, sau đó trừ vào tiền hoa hồng sau.”
Chu Mộ Ngôn vô cùng ghét bỏ: “Keo kiệt... Hơn nữa, cô để ông đây ngồi ở đấy, thế cuối cùng là cô mở trung tâm âm nhạc hay mấy câu lạc bộ đen tối hả?”
Ôn Noãn tiếp tục đọc báo: “Không thích thì thôi!”