Cô lên xe, nhẹ nhàng nói: “Tới phòng nhạc trên đường Quảng Phúc!”
Chu Mộ Ngôn dùng tay ra hiệu, đạp chân ga.
Suy cho cùng, cậu ta là tay đua chuyên nghiệp, chiếc xe phóng đi rất nhanh, chẳng khác nào như gắn thêm máy. mô tơ. Chặng đường vốn dĩ phải lái xe cả nửa tiếng đồng hồ nhưng đã đến trong vòng mười lăm phút...
“Két”, xe dừng lại dưới tòa văn phòng!
Chu Mộ Ngôn xuống xe, mở cửa cho Ôn Noãn, phàn nàn: “Sau này cô có thể ngồi cạnh tôi được không? Người ngồi phía sau đều là người già, chỉ có ông cụ bà lão mới ngồi ở phía sau thôi.”
Ôn Noãn nhìn cậu ta: “Tôi là chủ của cậu!”
Cô bước vào thang máy rồi quay lại: “Sáng nay tôi không cần sử dụng xe, cậu trở về rồi cùng đi mua đồ và trò chuyện bầu bạn với mẹ tôi!”
Chu Mộ Ngôn chống một tay vào thang máy, cười tà ác: “Tôi biết rồi, cô chỉ muốn chiếm giữ tôi mà thôi, muốn tôi bồi dưỡng tình cảm với mẹ cô trước, để sau đó có thể dễ dàng hạ gục tôi ngay lập tức! Tổng Giám đốc Ôn, cô sớm bày tỏ ý muốn của mình thì chúng ta sẽ bớt đi đường vòng hơn.”