Kiều Cảnh Niên do dự: “Ôn Noãn, có phải cậu ta không thích hợp ở đây?”
Ôn Noãn cười lạnh.
“Thưa ông Kiều, chân tôi không thể lái xe được nữa, thuê một người tài xế ông cũng có ý kiến sao?”
“Còn nữa, dù cho tôi có phức tạp hay đơn thuần cũng không thể với tới nhà họ Kiều các người, các người về đi!” Chu Mộ Ngôn đứng lắc lư bên cạnh người cô: “Đúng vậy đúng vậy, đừng cản trở cả nhà chúng tôi ăn cơm!”
Ôn Noãn liếc cậu ta: Ai là người nhà với cậu?
Tuy nhiên, sói nhỏ này khá hung dữ, để cậu ta ở chỗ dì Nguyễn trông nhà giữ cửa khá tốt, nếu người nhà họ Kiều lại đến quấy rầy cũng có người bảo vệ.
Nghĩ đến đây, Ôn Noãn nhìn cậu ta thuận mắt hơn nhiều!
Sắc mặt Kiều Cảnh Niên tái nhợt.
Chân của Ôn Noãn không thể lái xe được nữa, chẳng phải cô sẽ không thể trở thành nghệ sĩ dương cầm sao?