Ôn Noãn lật xem tài liệu, nhẹ giọng nói: “Buổi chiều đi khám sức khỏe, nếu không có vấn đề gì thì ngày mai đi làm!”
Chu Mộ Ngôn đang rung chân, bỗng nhiên nhảy dựng lên.
“Kiểm tra sức khỏe? Con mẹ nó khắp người ông đây đều là bệnh!”
Ôn Noãn bấm máy nội bộ: “Mời cậu Chu này ra ngoài!”
Chu Mộ Ngôn giơ tay đầu hàng: “Được, được, tôi đi, tôi đi... Cô đi chung với tôi!”
“Tiểu Văn...” “Được rồi được rồi, tôi tự đi!”
Ôn Noãn khẽ mỉm cười: “Tôi đợi báo cáo sức khỏe của cậu!” Chu Mộ Ngôn nhếch môi, nghiêng người về phía trước: “Ông đây sẽ cho cô biết, cả người của ông đây từ trên xuống dưới đều là khỏe mạnh nhất!”
“Gọi tôi là Tổng Giám đốc Ôn, còn nữa sau này nếu còn tự xưng là ông đây, một lần tôi sẽ trừ lương một trăm!"
Chu Mộ Ngôn sải đôi chân dài đi về phía cửa, đột nhiên quay người lại, đôi mắt hoa đào lóe lên biểu cảm kì dị: “Tổng Giám đốc Ôn, ngày mai gặp lại!”
Trong lòng Ôn Noãn dâng lên một cảm giác quái lạ.
Cô có thể nhận ra Chu Mộ Ngôn có xuất thân khá giả, chỉ riêng đôi giày cậu ta mang đã trị giá mấy chục ngàn, đồng hồ trên tay là bộ sưu tập đồ cổ của Patek Philippe, nên cô cũng không quá lo lắng cậu ta sẽ có ý đồ xấu với dì Nguyễn. .