Cô nhân viên lễ tân đỏ mặt ra ngoài, Ôn Noãn thấy hơi kỳ lạ, vô duyên vô cớ sao lại đỏ mặt thế!
Một lúc sau thì cô đã hiểu. Cửa phòng làm việc mở ra, người tài xế đó bước vào, đập vào mắt cô đầu tiên là một đôi chân siêu dài, sau đó là
gương mặt trẻ trung trông như yêu nghiệt.
Đôi mắt hoa đào hẹp dài, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng.
Trông giống như một con sói nhỏ đạt tiêu chuẩn!
Ôn Noãn từ chối không hề nghĩ ngợi: “Có lẽ cậu đi nhầm chỗ rồi, chỗ chúng tôi đang tuyển tài xế.”
Con sói nhỏ ném một phần tài liệu lên bàn. “Vị trí mà ông đây ứng tuyển là tài xế!” Ông...
Ôn Noãn cúi đầu xem tài liệu.
Chu Mộ Ngôn, 23 tuổi người thành phố H! 185 cm, số đo ba vòng...
Ôn Noãn ho nhẹ: “Cậu Chu, vì một số lý do nên có lẽ chúng tôi chưa thể tuyển dụng cậu.”
Chu Mộ Ngôn cúi người ngồi lên bàn làm việc của cô: “Ông đây là tay đua xe chuyên nghiệp, lái xe cho một công ty nhỏ như công ty của cô, cô có biết đã nể mặt cô rồi không?”