Lời nói của Ôn Noãn đầy vẻ mỉa mai.
Trái tim của Hoắc Minh đau đớn dữ dội, anh cúi đầu, rất lâu sau mới gọi tên cô: “Ôn Noãn..”
Ôn Noãn không lên tiếng. Cô im lặng xé nát phần tài liệu thành từng mảnh.
Rồi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cô như đang nhìn một người xa lạ: “Hoắc Minh, hy vọng anh giữ đúng lời hứa!”
Ánh mắt anh sâu thẳm, anh gọi điện và chấm dứt mọi sức ép đang gây ra cho công ty Công Nghệ Khương Duệ.
Tất cả đã kết thúc...
Hoắc Minh nhìn bóng lưng cự tuyệt của cô, muốn chạm vào cô, nhưng cả người Ôn Noãn lập tức cứng đờ. Anh rút ngón tay lại, gượng cười: “Anh không chạm vào eml Ôn Noãn, nấu cơm cho anh đi!”
Ôn Noấn không trả lời.
Hoắc Minh không nhịn được ôm cô từ phía sau, anh tựa cằm vào vai cô thì thầm: “Nấu cho anh một bữa cơm đi, đã lâu rồi anh chưa được ăn một bữa ngon, không có em ở bên cạnh, đêm đến anh không thể nào ngủ được.”