Thời gian trôi qua...
Hoắc Minh cố kìm nén thở hắt ra, cuối cùng cũng bình Tĩnh lại.
Trong xe, bầu không khí bí bách.
Ôn Noãn bị ép nằm trên vai anh, khóe mắt cô ươn ướt, tuy anh không làm gì cô nhưng hành vi như vậy thực sự rất Tôi tệ!
Cô nhục nhã vô cùng: “Hoắc Minh, anh có thể buông tôi ra được không?”
Những ngón tay thon dài của Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc màu nâu dài của cô, sau đó di chuyển xuống bờ vai của cô, ít nhiều mang theo vài phần an ủi!
Ôn Noãn không cử động, bởi vì chỉ cần động đậy một chút cũng sẽ khiến cô càng thêm tủi nhục!