Khi Ôn Noãn đi tới, anh ngước mắt lên, chăm chú nhìn cô.
Ôn Noãn lên xe, cô nhìn về phía trước, bình tĩnh hỏi: “Hoắc Minh, rốt cuộc anh muốn sao?”
Hoắc Minh dập điếu thuốc, cười nhẹ.
"Đau lòng cho Khương Duệ rồi sao?"
"Anh muốn gì chẳng phải em đã biết rồi? Anh chỉ muốn em cam đoan sẽ không gặp Khương Duệ nữa mà thôi, rất khó hay sao?”
Ôn Noãn khiếp sợ trước sự vô liêm sỉ của anh.
Anh bày ra kế hoạch khiến công ty của Khương Duệ gần như phá sản chỉ vì muốn cô không gặp Khương Duệ nữa mà thôi?!
“Hoäc Minh, anh thật quá đáng
Hoắc Minh nhìn chằm chằm cô hồi lâu, cười lạnh: "Anh còn chưa kêu em về lại bên cạnh anh, sống chung với anh mà bảo là quá đáng hay sao?"
“Sống chung?"
Hoắc Minh ân cần giải thích với cô: “Chúng ta chỉ ăn cùng ngủ mà thôi!”