Khương Duệ quay đầu nhìn cô: “Dù là thua trắng tay!” Ôn Noãn không biết nên nói gì!
Thậm chí cô còn không hứa hẹn với Khương Duệ bất cứ điều gì, nhưng cậu ta lại sẵn sàng mạo hiểm đến thế, nếu là cô năm hai mươi tuổi thì chắc chắn sẽ cùng tiến cùng lùi với cậu ta, nhưng giờ cô đã hai lăm, đã qua cái thời bốc đồng ấy.
"Khương Duệ!"
Ôn Noãn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cô muốn nói lời xin lỗi, nhưng trước đây cô cũng từng thích một người rất nhiều.
Thích một người không sai.
Dáng vẻ cô nặng nề là vậy nhưng Khương Duệ lại chỉ khúc khích cười.
Cậu ta nói: "Ôn Noãn, đây là việc của đàn ông! Mọi chuyện đều do anh tự nguyện, em không cần phải chịu gánh nặng tâm lý gì cả!"