Ôn Noãn tức giận đến run người.
Cô phẫn nộ nhưng bất lực: “Hoắc Minh, anh buộc tôi phải không còn bạn bè, người thân bên cạnh thì anh mới vui vẻ, phải không?”
Hoắc Minh cười lạnh.
"Khương Duệ thì tính là loại bạn nào của em, hả?”
"Suy nghĩ của cậu ta đối với em đã rõ như ban ngày, đến cả người qua đường còn biết!"
Ôn Noãn biết Hoắc Minh không phải nói đùa, muốn đạt được thứ gì đó, anh sẽ sẵn sàng nỗ lực, nếu anh nói muốn đối phó Khương Duệ thì chắc chắn là sự thật.
Ôn Noãn không dám mạo hiểm.
Khương Duệ là bạn của cô, đã giúp đỡ cô rất nhiều lần, cô thà xa lánh người bạn này còn hơn làm hại cậu ta.