€ó lợi ích gì chứ, không phải vẫn độc thân sao!
Một tháng trôi qua, chớp mắt đã đến ngày Ôn Noãn nhận giải “Một trong mười thanh niên tiêu biểu của thành phố B”.
Ôn Noãn ngồi cạnh dì Nguyễn xem buổi lễ.
Dì Nguyễn đau buồn trong thời gian khá dài, hôm nay hiếm khi được vui vẻ.
Ở phía sau cánh gà, bà ấy chỉnh lại cổ áo cho Ôn Noãn nhiều lần, luôn cảm thấy bên này cần bẻ lên một chút, bên kia phải vuốt lại một chút mới thật hoàn hảo.
Ôn Noãn cười yếu ớt: “Mẹ, đã rất vuông vức rồi!”
Dì Nguyễn cũng cười: “Vẫn cảm thấy chưa đủ hoàn mỹ! Hôm nay là ngày lễ long trọng của con, phấn chấn lên đi!”