Hoắc Chấn Đông nhíu mày: “Con biết chuyện gì?”
Hoắc Minh phủi vài miếng băng còn sót trên người, vẻ mặt ngẩn ngơ trong chốc lát.
Lúc sau, anh mới khàn giọng nói: “Thưa bố, kể từ sau khi con chia tay với Kiều An, con tính không yêu ai, cũng cho rằng bản thân sẽ không yêu ai nữa! Khi con vừa mới cùng một chỗ với Ôn Noãn, con cũng nghĩ đây chỉ là...chỉ là một trò chơi hai người hợp ý nhau thì quen nhau thôi, con biết Ôn Noãn thích con, nhưng con không tính ở bên nhau dài lâu!”
Hoắc Chấn Đông ném cái gạt tàn thuốc tới.
Ông tức giận đến mắt mũi trợn lên: “Cái này là con đang trêu đùa tình cảm!”
Hoắc Minh không né tránh... Dòng máu tươi đỏ thẫm chảy từ trên trán xuống, chảy dọc theo những đường nét đẹp trai trên khuôn mặt.
Bà Hoắc đang ở ngoài cửa cực kì đau lòng. “Chấn Đông!”