Chờ cô mở mắt ra, cả người đã ở trong vòng tay của Hoắc Minh, anh ôm cô chặt đến mức xương sườn cô đau nhức, trong miệng khắp nơi đều là hơi thở của anh.
“Hoắc Minh, anh điên rồi, buông tôi ra!”
Ôn Noãn liều mạng đẩy anh ra.
Nhưng Hoắc Minh gắt gao giữ chặt cô, căn bản không thể cử động, không chỉ vậy, anh còn muốn nhiều hơn nữa,
Ôn Noãn bị anh đè dưới gốc cây lớn, hai cơ thể tiếp xúc, cọ xát.
Anh biết rất rõ cơ thể cô, tất cả đều hướng vào điểm nhạy cảm.
Anh muốn gợi lại ký ức của Ôn Noãn, thiết tha muốn biết trong lòng cô vẫn còn có anh... không có Khương Duệ, chỉ có anh, Hoắc Minh!
Cơ thể cọ xát, kịch liệt như là muốn bị anh chiếm hữu.
Ôn Noãn hai mắt đỏ hoe, cô vung một cái tát qua, đánh xong, cơ thể cô phập phồng dữ dội.