Chỉ nhìn từ góc nghiêng, cặp chân vừa dài vừa thẳng kia cực kỳ hấp dẫn con gái.
Ôn Noãn cười: “Khương Duệ, sao cậu lại tới đây?” Khương Duệ đi đến trước mặt cô, ánh mắt sâu thẳm: “Mới đi công tác về, hỏi thăm một chút thì biết cậu đang ở
chỗ này... Chơi vui không, tôi đưa cậu về nhé?”
Ôn Noãn nhìn gương mặt đẹp trai trẻ trung của cậu ta, cô biết tấm lòng của Khương Duệ.
Cậu ta thích cô, muốn theo đuổi cô.
Ôn Noãn nghĩ một hồi rồi nói: “Khương Duệ, tạm thời tôi không muốn yêu đương, cậu không cần phí thời gian...”
Một ngón tay thon dài chặn môi cô lại.
Vẻ mặt của Khương Duệ tỏ rõ sự nghiêm túc xưa nay chưa từng có: “Theo đuổi phụ nữ chỉ có hai chữ lãng mạn, không hề lãng phí... Ôn Noãn tôi biết biết bây giờ cậu không muốn yêu đương, sau này cũng chưa chắc có thể thích tôi, nhưng tôi muốn thử một lần, tôi rất muốn thử một lần, không thử thì sao biết được chúng ta có thích hợp hay không!”