Khóe mắt Ôn Noãn ướt: “Ông Kiều, bố của tôi tên Ôn Bá Ngôn!”
Kiều Cảnh Niên không từ bỏ.
Giọng nói của ông ấy càng dịu dàng hơn: “Bà nội ở nhà ngóng trông được gặp con, đã ngồi máy bay tới đây, đến lúc đó cả gia đình chúng ta đoàn tụ! Nghe lời bố nói, cho Kiều An một cơ hội, sau này cả nhà chúng ta đều vui vẻ.”
Tha cho Kiều An? Cả nhà đoàn tụ?
Ôn Noãn như nghe được một câu chuyện cười chẳng hề liên quan đến mình!
Cô chỉ cười nhẹ, nhìn về phía Kiều Cảnh Niên: “Ông Kiều này, tôi có thể hỏi lý do vì sao năm đó mẹ tôi lại rời bỏ ông không? Vì sao bà ấy đang có bầu lại rời bỏ ông, rồi ông lại cưới vợ mới nhanh như vậy?”
Sắc mặt Kiều Cảnh Niên trở nên trắng bệch
Chuyện cũ đó, hiểu lầm... Là nỗi đau mãi mãi trong lòng ông ấy!
Kiều Cảnh Niên mất hồn mất vía, rời đi.
Ông ấy đi đến nhà họ Hoắc, xin Hoắc Chấn Đông giúp đỡ.
Hoắc Chấn Đông đón tiếp ông ấy ở phòng sách, sau khi ôn chuyện một hồi, Kiều Cảnh Niên nói ra lý do.
Hoắc Chấn Đông nghe xong chỉ cười.
Thật ra ông rất bất mãn với Kiều Cảnh Niên, nếu không phải lần trước ông ấy tới nhà xin giúp đỡ, chắc là Minh và Ôn Noãn đã đính hôn chỉ chờ kết hôn sinh con, một cô gái tốt như vậy tự nhiên chạy mất!