Trên mặt Hoắc Minh hiện lên vệt đỏ.
Anh không quan tâm vết bàn tay trên mặt mình, anh nhìn chằm chằm Ôn Noãn, ánh mắt thâm trầm.
Ôn Noãn đau lòng đến mức thở không được! Cô không phải đầu gõ, cô cũng sẽ đau.
Thứ cô hết lòng hết dạ muốn quên đi, Hoắc Minh lại bày ra hoàn chỉnh ở trước mắt cô một lần nữa.
Cổ họng trắng nõn của Ôn Noãn nhẹ động đậy.
Cô cố khống chế bản thân, mở miệng nói: “Hoắc Minh, có những thứ có thể tiêu tiền là mua lại được, ví dụ như cây đàn Morning Dew này, ví dụ như những đồ trang trí kia. Chỉ cần luật sư Hoắc muốn, không có gì mà không dùng tiền để mua được! Nhưng tình cảm đã hết thì là hết rồi, có tiêu nhiều tiền hơn cũng không về được!”
Hoắc Minh nhìn cô chăm chú.
Vẫn như lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh thấy cô rất đẹp, muốn có được cô.
Thế nhưng... có nhiều thứ không còn như trước.