Trái tim Ôn Noãn đau đớn!
Vậy thì sao chứ? Anh cho rằng làm những thứ này sẽ khiến cô cảm động sao?
Hoắc Minh ôm chặt cô từ phía sau, hôn lên vành tai mềm mại của cô, anh cực kỳ động tình, giọng nói nghẹn lại: “Ôn Noãn... Chúng ta bắt đầu lần nữa đi! Sống với nhau giống như trước kia, lúc này anh sẽ đối xử với em thật tốt, anh sẽ không làm em thất vọng! Anh sẽ tìm bác sĩ tốt nhất chữa khỏi chân em, không khiến em phải tiếc nuối!”
Ôn Noãn luôn cho rằng đêm đó cô đã khóc hết nước mắt.
Thế nhưng lúc thấy những thứ này cô vẫn muốn khóc, không phải vì cảm động mà là bởi vì thương xót, bởi vì khổ sở, mọi vật ở đây đều đang nhắc tới lúc trước cô đã từng yêu say đắm một người đàn ông như thế nào, hằng đêm chờ anh ra sao, rồi lại mong đón tương lai cùng anh đến cỡ nào.