Ôn Noãn thừa hưởng tài năng thiên bẩm của ông ấy. Riêng về điểm này, Kiều An không bằng cô!
Dì Nguyễn hơi do dự, bà ấy không muốn làm chậm trễ sự nghiệp tương lai của đứa trẻ này.
Bạch Vi lại không nhịn nổi: “Kiều Cảnh Niên! Tôi đem nhà ông!”
Kiều Cảnh Niên nhíu mày. Đúng lúc này, Hoắc Minh vừa vặn đến cửa phòng bệnh.
Anh nghe tin Ôn Noãn vào viện liền lập tức vội vàng chạy tới xem sao.
Bà Kiều nhìn thấy Hoắc Minh thì giống như nhìn thấy quân cứu viện: “Hoắc Minh, cháu nhìn gia đình cô Ôn này, thật là không có lễ độ! Ôn Noãn lớn lên trong hoàn cảnh như thế này, thím nghĩ cô ta chắc chắn cũng chẳng lịch sự hơn là bao đâu!”
Bà ta ra sức khiêu khích, hận không thể dán Kiều An lên cho Hoắc Minh.
Hoắc Minh nhẹ nhàng đẩy tay bà ta ra, nhìn Bạch Vi.
Bạch Vi cũng nhìn anh, sau đó ánh mắt đảo qua mặt hai vợ chồng Kiều Cảnh Niên, nở một nụ cười lạnh lùng xinh đẹp: “Thật đúng lúc! Đều tới hết rồi!”
Cảnh Sâm giữ chặt tay cô ấy: “Bạch Vi, đừng nói nữa!” Trong mắt Bạch Vi tràn ngập nước mắt.
Cô ấy gạt tay Cảnh Sâm ra, nghẹn ngào nói: “Dựa vào đâu mà không cho tôi nói! Kiều An là tiểu thư, là người, còn Ôn Noãn của chúng tôi thì là cây là cỏ đúng không? Chú Ôn dì Nguyễn nuôi dạy cậu ấy tốt như vậy không phải là để cho mấy người đến chà đạp!”