Ông ấy vô cùng đau lòng, không thể tưởng tượng nổi Kiều An lại có thể làm ra chuyện như vậy, lại có thể... hãm hại Ôn Noấn! Con bé vẫn luôn là một đứa trẻ rất thông minh lanh lợi, chỉ là hơi tùy hứng mà thôi!
Kiều Cảnh Niên lại nhìn Ôn Noãn, khó khăn lên tiếng: “Chúng ta nói chuyện đi!”
Từ nhỏ hoàn cảnh gia đình của Kiều An đã hơn người, cô ta thích gì thì làm nấy đã quen rồi.
Cô ta không thèm quan tâm mà nói: “Bố còn định nói chuyện gì với cô ta nữa, cùng lắm thì cho cô ta một ít tiền coi như bố thí cho ăn mày!”
Vừa dứt lời, mặt cô ta đã phải hứng một cái tát. Là Kiều Cảnh Niên ra tay.
Đây là lần đầu tiên Kiều Cảnh Niên đánh Kiều An, đánh xong, hổ khẩu* của ông ấy như muốn nứt ra: “Kiều An, con bé là em gái của con! Con bé là con gái ruột của bố, không phải ăn mày!”
*Kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ
Mặt Kiều An trắng bệch.