Trong lòng ông ấy đã tin tưởng Kiều An rồi!
Ha...
Trước đây không lâu ông ấy còn quỳ xuống trước mộ mẹ cô mà nôn ra máu, sống không bằng chết gọi Tiểu Noãn!
Tình cảm của đàn ông, không bằng một con chó! Ôn Noãn cụp mắt.
May mà cô không có ý định nhận lại ông ta.
Nếu không thì lại thêm một lần khó chịu đựng nổi!
Mặt cô không đổi sắc, lên tiếng: “Là thật hay giả, chúng †a dùng chứng cứ nói chuyện!”
Kiều An nhỏ giọng: “Vết thương trên tay tôi là thật... Cô Ôn, tôi không có lý do gì để chạy tới đây hãm hại cô.”