Kiều An nhìn Ôn Noãn chằm chằm.
Chiếc váy màu xanh nhạt được ưa chuộng, thần sắc rất tốt.
Kiều An tức giận đến phát điên.
Tại sao trạng thái của Ôn Noãn lại tốt như thế? Rõ ràng Hoắc Minh không cần cô ta nữa, tại sao cô ta vẫn có thể sống thoải mái, còn có thể trở thành người xuất sắc như vậy?
Cô ta tuyệt đối không cho phép Ôn Noãn thăng quan tiến chức thuận lợi!
Giọng Kiều An nhẹ nhàng: “Nghe nói cô sắp đoạt giải, hôm nay tôi tới đây để tặng cô một món quà đặc biệt!”
Thư ký mang trà lên.
Ôn Noãn thản nhiên uống trà: “Cô Kiều có lòng quái Nhưng mà chúng ta đâu thân thiết tới vậy nhỉ?”
Kiều An nhẹ nhàng lấy một con dao từ trong túi ra.