Lúc này cô ta gọi điện thoại, anh không bắt máy.
Gô ta đòi chết đòi sống, anh không đi bệnh viện nữa!
Anh không quan tâm đến cô ta nữa, giống như cô ta đã không còn quan hệ gì với anh.
Hoắc Minh, có phải... anh hối hận không?
Kiều An đi tới muốn đỡ anh: “Hoắc Minh, anh uống say rồi”
Hoắc Minh đẩy mạnh cô ta ra, anh lui về phía sau hai bước, đôi mắt đỏ ngầu, trong miệng lại thì thào tự nói: “Cút! Tôi không muốn thấy cô... tôi gặp cô Ôn Noãn sẽ khó chịu, cô ấy sẽ khóc!”
Kiều An khiếp sợ: “Hoắc Minh, em cũng sẽ khóc!”
Hoắc Minh lại không ngừng lui về phía sau, sau đó anh hốt hoảng rời đi.
Như là... chỉ cần nhìn Kiều An thêm một giây, Ôn Noãn sẽ không bao giờ trở lại, cho dù trong lòng anh biết rõ Ôn Noãn sẽ không trở lại!