Hoäắc Minh nhẹ nhàng bóp cằm cô, quan sát cẩn thận.
Quả thật có vài nét giống Ôn Noãn.
Quản lý cũng cho rằng anh nhìn trúng Mạn Mạn, nên bắt đầu chào hàng: “Mạn Mạn rất biết phục vụ người khác, luật sư Hoắc ngài thử xem, thử xem sẽ biết.”
Mạn Mạn cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, đây là một sự cám dỗ đối với đàn ông.
Hoắc Minh bỗng dưng buông cô ta ra.
Anh lấy khăn ướt lau bàn tay, giọng điệu hời hợt: “Cho. cô hai lựa chọn, một là không mang khuôn mặt này tiếp khách, rời khỏi nơi này ngoan ngoãn làm người bình thường! Hai là nếu cô muốn tiếp khách thì phải thay đổi toàn bộ khuôn mặt này... Nếu như khi gặp lại tôi thấy cô vẫn còn giữ nguyên khuôn mặt như cũ xuất hiện ở những chỗ như thế này thì cô ở đâu tôi sẽ phá chỗ đó!”