Nhưng Hoắc Minh lại hoàn toàn lành lặn.
Ôn Noãn không oán giận, cô vẫn mỉm cười: “Cảm ơn đã quan tâm! Tôi nghĩ tôi sẽ không đi nữa.”
Cô nói rất hời hợt. Trái tim Hoắc Minh lại đau nhói từng cơn! Ôn Noãn từng nói, tất cả mọi thứ cô đều không cần!
Nhưng bây giờ anh muốn dâng tất cả lên cho cô, cô... cũng không cần!
Hoắc Minh không hỏi nữa, hỏi nhiều thêm một câu sẽ vượt giới hạn, anh từ tốn uống xong một tách hồng trà rồi lại nhìn trời chiều, dịu dàng nói: “Anh đưa em về nhà.”
Anh lại nói thêm một câu: “Xe của em vẫn còn ở tiệm sửa xe, tình trạng không tốt lắm, anh mua xe mới cho em nhé!”
Ngón tay Ôn Noãn siết chặt tách trà.
Cô cố gắng kiềm chế lắm mới không nổi nóng.
Cô nhìn Hoắc Minh, nở nụ cười hờ hững: “Luật sư Hoắc, chúng ta đã chia tay rồi, phí chia tay tôi cũng đã lấy, đồ của tôi cũng đã chuyển đi, còn đồ của anh thì chắc là thư ký Trương cũng đã kiểm kê xong hết rồi, chúng ta... đã thanh toán xong!”
“Chiếc BMW kia, tôi không cần!”
“Còn về xe mới của anh, tôi cũng không cần!”