Ngày đó sau khi nổi điên, anh bảo thư ký Trương gọi người đến dọn dẹp căn hộ, sau đó anh điên cuồng làm việc, thỉnh thoảng cũng ra ngoài dự tiệc đi chơi với bọn Cảnh Sâm, anh không gọi điện thoại cho Ôn Noãn nữa, cũng không cố ý hỏi thăm tin tức của cô.
Không ai nhắc tới Ôn Noãn trước mặt anh!
Dường như đối với anh, Ôn Noãn đã trở thành điều cấm ky!
Anh tự giều, dường như anh cũng không quá quan tâm đến việc tại sao bọn Cảnh Sâm không nhắc đến cô nữa...
Nửa tháng sau.
Thư ký Trương đi vào phòng làm việc của anh, thông báo cho anh một tin tức.
“Luật sư Hoäc, buổi đấu giá của Christies ở Hong Kong vào tuần trước... có liên quan đến ngài!”
Tay Hoắc Minh đang ký giấy tờ bỗng dừng lại.
Anh hỏi: “Sao vậy?”
Giọng nói của thư ký Trương nhẹ nhàng vang lên: “Bọn họ bán đấu giá một số châu báu và váy áo đính hôn, những thứ này... đều là thứ ngài đã tặng cho cô Ôn! Ngoài ra, cây đàn dương cầm kia cũng đã được bán đi với giá sáu mươi triệu.”