Hoäc Minh không lập tức lái xe, anh nghiêng đầu nhìn Ôn Noãn, suy nghĩ một lát rồi nói: Ôn Noãn, anh thích em, anh không muốn chia tay! Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, sau này anh sẽ không gặp lại cô ấy nữa, nhiều nhất cũng chỉ gặp. người đại diện của vụ án.”
Ôn Noãn lẳng lặng lắng nghe.
Cô không vui vẻ cũng không đau thương, như một người ngoài cuộc.
Thậm chí cô còn cười: “Hoäc Minh, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi!”
Ngón tay thon dài của Hoắc Minh đặt trên tay lái, nhẹ nhàng cuộn lại, thật lâu sau anh cũng nở nụ cười: “Được.”