Buổi tối trước khi đi ngủ, dì Nguyễn chườm nóng chân cho Ôn Noãn.
Bà ấy cầm chân Ôn Noãn rồi dịu dàng nói: “Phải chăm sóc thật tốt, đừng để lại di chứng!”
Ôn Noãn vờ như không có việc gì: “Chỉ là một vết thương nhỏ, đâu nghiêm trọng như thế được!”
Dì Nguyễn thấy cô đã có thể từ từ đi lại nên cũng không nghĩ nhiều.
Bà ấy tiếp tục chườm nóng cho Ôn Noãn, đến khi sắp làm xong mới do dự nói: “Hoäc Minh đã ở dưới lầu cả buổi rồi, con có muốn gặp không?”
Ôn Noãn khế giật mình.
Một lát sau, cô nhẹ nhàng lắc đầu: “Mấy ngày nữa hãy tính! Bây giờ con không có tâm trạng.”