Đám người lần lượt rời đi, Hoắc Chấn Đông vốn muốn nói chuyện với Ôn Noãn, nhưng tình trạng của Kiều Cảnh Niên thực sự không tốt nên ông đành phải mang người đi.
Ôn Noãn dìu dì Nguyễn, chuẩn bị ngồi xe trở về.
Hoäc Minh bắt được cánh tay của cô: “Ôn Noãn, chúng ta nói chuyện đi!”
Ánh mắt bình tĩnh của Ôn Noãn nhìn anh.
Thường ngày anh vẫn phong độ đẹp trai, chỉ là bây giờ Ôn Noãn phát hiện anh đã không thể khiến cô động lòng, có thế thấy được khoảng cách giữa yêu và không yêu chênh lệch rất lớn.
Ôn Noãn lạnh nhạt nói: “Chờ thêm hai ngày nữa! Bây giờ tôi không có tâm trạng để nói mấy chuyện này!”