Máu của Kiều Cảnh Niên nhuộm đỏ bia mộ!
Trên tấm bia, Lục Tiểu Noãn hơi mỉm cười, vẫn trẻ trung và dễ thương như năm đó vậy.
Kiều Cảnh Niên quá kích động, hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Người nhà họ Hoắc nhanh chóng đỡ lấy ông ấy. “Cảnh Niên! Cảnh Niên!”
“Chú Kiều, chú bị sao vậy?”
Ôn Noãn đang cầm chân dung của Ôn Bá Ngôn, thẫn thờ nhìn mọi chuyện bên đó.
Cô sớm biết cô không phải là con ruột của Ôn Bá Ngôn, cô vẫn muốn biết bố ruột của mình là ai, thế nhưng cô có nhiều lần đặt ra mười nghìn giả thuyết vẫn không nghĩ đến, lại là... Kiều Cảnh Niên!
Là một người mà cô đã kính trọng từ nhỏ, người đàn ông đó lại đẩy cô xuống vực thẳm.