Dì Nguyễn khóc một dòng sông.
Ôn Noãn nhẹ nhàng ôm lấy dì Nguyễn, bây giờ cô chỉ có dì Nguyễn sống dựa vào nhau!
Nghĩa trang, một nơi trang nghiêm.
Ôn Bá Ngôn ra đi, những chuyện có hoặc không liên quan, có ơn có oán gì cũng đều đến.
Khương Minh mang Khương Sinh đến.
Cố Trường Khanh đến.
Ngay cả Hoắc Chấn Đông, bà Hoắc cũng mang theo Hoắc Minh Châu đến đây, ý tứ của nhà họ Hoắc rất rõ ràng, vẫn
mong muốn Ôn Noãn làm con dâu!
Mặc dù dì Nguyễn đau buồn, nhưng cũng hỏi qua ý kiến của Ôn Noấn.
Ôn Noãn rất lạnh nhạt nói: “Mọi người đã đến thì hãy lên thắp nén nhang, để bố tôi được thêm phúc.”
Dì Nguyễn không biết Ôn Noãn xảy ra chuyện gì với Hoắc Minh, nhưng bà ấy hiểu giữa bọn chúng không có khả năng. Vì vậy dì Nguyễn cũng dùng lễ nghĩa đối với khách để đối đãi với bốn người nhà họ Hoắc.