Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm.
Anh khàn giọng nói: “Ôn Noãn, có chuyện gì thì chúng ta về nhà hãng nói.”
Cô rất cố chấp, lặp lại câu hỏi lần nữa: “Anh có yêu tôi không?”
Anh cau mày, không trả lời cô.
Ôn Noãn đã biết điều này từ lâu, bởi vì không yêu cũng chẳng đáng để nói dối, cho nên anh không thể trả lời.
Chiếc nhẫn kim cương trong tay cô từ từ rơi xuống đất, phát ra tiếng vang nhỏ.
Giống như mối quan hệ mong manh dễ vỡ của họ, khi tan vỡ cũng không mãnh liệt như Kiều An mà chỉ tan vỡ trong lặng lẽ, người đau đớn vĩnh viễn chỉ có một mình cô.
Ôn Noãn nhìn vào mắt của Hoắc Minh, nhẹ nhàng lên tiếng.