Anh nói... Hôn nhân là tờ giấy bỏ đi!
Anh cho rằng hôn nhân chỉ là cách thức để ràng buộc một người!
Là cô muốn trói buộc anh, hay là anh muốn ràng buộc cô?
Dù là ai trói buộc ai đi nữa, điều đó vừa buồn cười vừa đáng thương!
Còn có chiếc nhẫn kim cương mà cô háo hức đeo lên, mỗi lần chờ đợi đến đau lòng, cô lại ngơ ngác nhìn chiếc nhẫn kim cương, hóa ra trong đó còn có chuyện xưa, hóa ra anh không đeo nhẫn vào ngón áp út của cô là vì anh không yêu cô, bởi vì vị trí này chỉ thuộc về Kiều An!
Điều đó thật nực cười!
Cô từng cười Kiều An bị điên, cười Kiều An không tỉnh táo.
Hóa ra người thật sự không tỉnh táo mới là cô!
Cô ngốc nghếch chờ đợi anh, chuẩn bị thuốc bổ cho anh, sẵn sàng sang nước Pháp hai năm chỉ để anh giải quyết mọi chuyện ổn thỏa với Kiều An, cô mong chờ ngày Lễ Tình Nhân thì anh bận họp, bận công việc, nhưng anh có thể đến đây chỉ với một cuộc điện thoại từ Kiều An.