Ôn Noãn bình tĩnh lại.
Cô bình tĩnh nói: “Trên đời này, người không xứng nhất chính là cô! Còn tôi, dù có tương lai với Hoắc Minh hay không, tôi cũng không thẹn với lòng, cho dù cuối cùng chúng tôi có chia tay, tôi cũng sẽ không bám lấy anh ấy không buông!”
Ôn Noãn nói ra hết cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều!
Cô quay người bỏ đi...
Phía sau, Kiều An bắt đầu điên cuồng khóc lóc, la hét, chẳng khác nào cuồng loạn đến mất kiểm soát!
Sau khi Ôn Noãn trở về, cô đã buồn bã rất lâu.
Đây có phải là Kiều An mà Hoắc Minh lần nào cũng phải đối mặt?