Cô ta ngồi trên xe lăn, y tá đang đẩy cô ta đi dạo bên ngoài.
Quả thật sức khỏe của Kiều An không tốt, sắc mặt tái nhợt, vóc dáng vốn thon thả hiện giờ đã gầy đi rất nhiều, áo bệnh nhân mặc trên người rộng thùng thình.
Ôn Noãn đang nhìn Kiều An.
Kiều An cũng nghiêng đầu nhìn cô.
Người tuy hốc hác nhưng vẫn rất có tinh thần!
Trong bệnh viện có nhiều lối đi, dù thế nào cũng sẽ có một lối đi không chạm mặt nhau, Ôn Noãn muốn phớt lờ cô †a nên cô đi vòng sang đường khác.
Nhưng Kiều An lại gọi cô lại: “Ôn Noãn, chúng ta nói chuyện được không?”
Ôn Noãn nhìn cô ta.