Ôn Noãn mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Nhưng khi cô tỉnh dậy lúc đêm khuya, Hoắc Minh đã không còn trên giường.
Cô đứng dậy, khoác áo ngoài đi vào phòng khách nhỏ, cửa sổ hé mở, Hoắc Minh đang đứng hút thuốc bên cạnh cửa sổ, có bảy tám điếu thuốc trong tách trà bên cạnh.
Vừa nhìn thấy Ôn Noãn ra đây, anh lập tức dập tắt thuốc lát
“Đã làm em thức giấc à?”
Ôn Noãn đi tới ôm anh: “Sao không đi ngủ, có tâm sự gì sao?”
Khi phụ nữ mềm lòng sẽ bao dung hơn rất nhiều.
Cô nghĩ nếu lúc này anh nói cho cô nghe về chuyện của Kiều An thì cô sẽ sẵn lòng tâm sự với anh, dù sao Kiều An là vết nứt chắn ngang trong mối quan hệ của hai người, không thể né tránh được.
Hoắc Minh xoa đầu cô: “Chỉ là chuyện công việc!”
Anh ôm cô trở lại phòng, khi họ cùng nằm trên giường, anh hôn vào sau tai cô rất lâu.