Không quá ba ngày, đã bán được.
Nhà họ Ôn chuyển tới một căn nhà nhỏ chút, dì Nguyễn giao sổ tiết kiệm mười triệu cho Ôn Noãn: “Con mang cái này đưa cho Giám đốc Lê, nhớ kỹ đưa thêm một chút, mấy năm nay cô ấy đã giúp đỡ con rất nhiều.”
Ôn Noãn gật đầu.
Cô không cầm lòng được nói: “Đợi có tiền về, con sẽ mua căn nhà lớn cho hai người.”
Dì Nguyễn liền cười: “Dì với bố con sẽ đợi để hưởng phúc của con!”
Trong tay Ôn Noãn còn một ít.
Cô hẹn chị Lê gặp mặt ở quán cà phê, mấy ngày ngắn ngủi, chị Lê lại gầy đi.
Cô ấy muốn uống cà phê.
Ôn Noãn ngăn cản: “Thân thể không tốt thì đừng uống cái này!”
Chị Lê cười.
Ôn Noãn đưa chi phiếu cho cô ấy, tổng cộng là mười hai triệu tệ, còn một tờ chỉ phiếu năm trăm nghìn tệ là tâm ý của Ôn Noãn.
Chị Lê không chịu nhận.
Ôn Noãn nhẹ nhàng nắm tay của cô ấy: “Em chờ chị trở lại!”
Những cổ phần kia cô sẽ tạm thời giữ, chờ chị Lê quay về, cô muốn trả lại toàn bộ cho cô ấy.
Chị Lê không có quá nhiều người thân, cũng không có chồng con.