Tài xế trả lời một tiếng, nhẹ nhàng đạp chân ga.
Trên đường, Ôn Noãn vẫn luôn không nói gì, ngược lại tài xế trẻ tuổi nhịn không được nói: “Cô Ôn yên tâm, chuyện đêm nay tôi sẽ không nói linh tinh!”
Ôn Noãn không lên tiếng.
Bây giờ cô...dường như không quan tâm nhiều đến như vậy!
Cô về căn hộ của Hoắc Minh, sắp xếp cho Tiểu Bạch chỗ ngủ, sau đó tiếp tục chờ...
Đợi Hoắc Minh trở về!
Ôn Noãn chờ đến một hai giờ đêm, anh vẫn chưa về.
Ban đêm rất yên tĩnh...
Chỉ có Tiểu Bạch quấn lấy quanh gót chân cô, đằng trước rồi đằng sau rồi đi vòng vòng.
Ôn Noãn ngồi xuống cây đàn dương cầm Morning Dew, cứ liên tục đàn, cô đều đàn lại những bài mà cô nhớ rõ, Hoắc Minh vẫn chưa trở về.
Tiểu Bạch mệt mỏi ghé vào chân cô.
Ôn Noãn ngồi trước cây đàn dương cầm, đối diện là cảnh đêm của thành phố B đẹp không gì sánh nổi.