Bước ra khỏi phòng sách, Hoắc Minh kéo Ôn Noãn lại.
Anh ôm cô vào trong lòng, không nói gì. Ôn Noấn dù sao có chút chịu thiệt.
Hiện giờ là năm mới, hơn nữa đang ở trong nhà của anh, cô không thể tức giận được.
Cô dựa vào vai anh, ngửi mùi kem cạo râu dễ ngửi trên người anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh sẽ về rất muộn sao?”
Chút nữa Hoắc Minh phải đến văn phòng luật.
Chồng Kiều An mời luật sư, đang chờ thương lượng.
Hoắc Minh nghĩ, nói: “Trước bữa cơm chiều, anh sẽ trở về! Anh về cùng ăn cơm với em, sau đó cùng nhau về căn hộ... Ôn Noãn, chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta.”
Ôn Noãn cười gượng gạo.
Buổi chiều, Hoắc Minh cùng đi với Hoắc Chấn Đông.
Vốn dĩ bà Hoắc muốn mang hai đứa con ra ngoài, lúc này không còn tâm trạng nữa.
Bầu không khí ở nhà họ Hoắc hơi ngột ngạt.