Ông ta nói: “Minh à, chú biết cháu còn tình cảm với Kiều Anl”
Bầu không khí sượng trân.
Không ai nghĩ tới Kiều Cảnh Niên đứng trước mặt Ôn Noãn, nói ra được những lời vô duyên như này.
Hoắc Minh đang muốn mở miệng, bà Hoắc bước xuống từ lầu hai.
Bà đều nghe được, nhẹ nhàng nói: “Cảnh Niên, tôi có thể hiểu được nỗi lòng của bậc làm cha làm mẹ của anh! Nhưng hiện giờ Minh và Ôn Noãn đã xác nhận yêu đương, anh nói như thế có phần không thích hợp.”
Kiêu Cảnh Niên im lặng.
Hoắc Minh Châu cũng không nhịn được lên tiếng: “Chị Kiêu An muốn khởi kiện, chúng ta bỏ tiền ra là được rồi! Sao nhất định phải là anh trai cháu đi? Nếu như chú Kiều mang chuyện ân tình đến nói chuyện, vậy thì kêu Kiều An cũng nhảy xuống nước, bố cháu nhất định sẽ cứu chị ấy!”
Sắc mặt Kiều Cảnh Niên trắng bệch, cực kỳ lúng túng.
Hoắc Chấn Đông la con gái: “Minh Châu, xin lỗi chú Kiều ngay!”
Hoắc Minh Châu miễn cưỡng nói xin lỗi!
Ngữ điệu Hoắc Chấn Đông dịu nhẹ nói với ông bạn già: “Minh Châu không hiểu chuyện, Cảnh Niên ông đừng để ở trong lòng! Về vụ khởi kiện, tôi sẽ thương lượng với thằng nhóc Minh, lát nữa tôi sẽ báo cho ông!”