Từ hướng của Cố Trường Khanh, thấy rất rõ.
Ôn Noãn kéo tay của Hoắc Minh ra, một lát anh lại đưa tay tới, còn thuận tay sờ soạng mấy lần.
Cô nhìn anh.
Khoé mắt đuôi mày của Hoắc Minh đều là những tiêu chuẩn của một người đàn ông trưởng thành và phong lưu.
Anh thảo luận với Hoắc Chấn Đông về vàng và chứng khoán, nhìn không ra đang thực hiện hành vi đê tiện nào ở dưới bàn ăn, Ôn Noãn lặng lẽ nắm lấy tay anh, đề phòng anh làm bậy.
Lát sau, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay của cô, mười ngón đan xen.
Sắc mặt của Cố Trường Khanh trắng nhợt như tờ giấy.
Hắn không ngờ sẽ có một ngày, người mà hắn không cần lại có thể khiến hắn đau đớn khó chịu như thế.
Ăn xong, cùng ngồi uống trà.
Người đàn ông bàn về chuyện làm ăn, những chuyện trên thương trường, phụ nữ thì tâm sự về chuyện cá nhân.