Bầu không khí có hơi ngại ngùng.
Ôn Noãn hiểu rõ Hoắc Minh, cô sợ anh mất hứng.
Không nghĩ tới anh không hề không thích, ngược lại bước đến bên cô, hết sức dịu dàng hỏi: “Làm sao vậy?”
Ôn Noãn lắc đầu. Cô nhìn vào mắt anh, chính là sự tin tưởng tuyệt đối.
Hoắc Minh mỉm cười, quay đầu nói chuyện với Hoắc Chấn Đông: “Bố, đây là Ôn Noãn!”
Anh lại nhẹ nhàng ôm lấy Ôn Noãn: “Chào bố đi eml” Hoắc Chấn Đông đã ngoài năm mươi, thân thể được chăm sóc rất kỹ lưỡng, nhìn vẻ bề ngoài thì Hoắc Minh được
thừa hưởng nhiều nét từ Hoắc Chấn Đông.
Ôn Noãn lễ phép lên tiếng chào bác trai.