Khi anh nói câu này có dáng vẻ phong lưu của một người đàn ông trưởng thành.
Ôn Noãn chẳng những đã quen, còn rất dễ dàng cảm nhận được...
Cô để mặc anh bồng cô xuống lầu.
Hoắc Minh rất chu đáo, chẳng những đưa cô về tận nhà còn mang đồ đạc lên lầu, còn chào hỏi Ôn Bá Ngôn, dì Nguyễn, rất tôn trọng Ôn Noãn...
Lúc anh rời đi, Ôn Noãn không nỡ.
Cô tiễn anh xuống lầu, pháo hoa bắn đầy trời, anh khẽ khàng hôn cô.
Mặc dù không cùng nhau ăn cơm tất niên, nhưng sau một khoảng thời gian rất dài, Ôn Noãn nhớ lại đều cảm thấy đây là ngày tốt đẹp nhất mà bọn họ từng trải qua.
Không có Kiều An, không có người ngoài.
Chỉ có Hoắc Minh và cô......
Hôm nay, người đàn ông này hoàn toàn thuộc về cô!