Cô quấn chăn tựa vào người anh, ngón tay mảnh khảnh cong lên có hơi luống cuống: “Hoắc Minh...”
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm: “Không muốn sao?”
Sao lại không muốn?
Không có người phụ nữ nào không muốn!
Huống chỉ lại là người đàn ông mình thích tặng...
Không khí bỗng nhiên trở nên nóng bỏng, Ôn Noãn nhẹ nhàng duỗõi ngón tay ra trước mắt anh.
Hoắc Minh đeo nhẫn vào ngón giữa của cô... Rất hợp, cũng rất đẹp.
Trong đôi mắt của Ôn Noãn hơi lóe lên sự mất mát, anh không đeo vào ngón áp út của cô.