Hoắc Minh có lẽ đã nhịn lâu lắm.
Cả buổi chiều, anh đều quấn lấy thân thể cô không buông, Ôn Noãn cũng không đếm được anh đã làm mấy lần...
Khi cô tỉnh lại, bên ngoài đã là hoàng hôn.
Ánh chiều tà màu vàng nhạt chiếu vào phòng, trong phòng ngủ được phủ lên một vầng sáng vàng.
Thân thể Ôn Noãn mềm nhữn, cả người không có sức lực, lại càng không muốn động đậy!
“Tỉnh rồi sao?” Giọng Hoắc Minh vang lên.
Ôn Noãn nhìn anh, chỉ thấy anh đã sớm tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ.
Áo mũ chỉnh tề, đẹp trai giỏi giang. Ôn Noãn đỏ mặt.