“Hoáắc Minh, đã sửa xong chưa?”
Cửa được nhẹ nhàng mở ra, dì Nguyễn vừa vặn nhìn thấy cảnh hôn trộm kia.
Mặt Ôn Noãn nóng lên, đang không biết phải làm thế nào, Hoắc Minh cực kỳ mặt dày vừa đứng dậy rửa tay, vừa mỉm cười nói: “Dì Nguyễn... Lát nữa cháu muốn đưa Ôn Noãn ra ngoài mua chút đồ Tết, mấy ngày nay bận quá nên không có thời gian đi dạo với cô ấy.”
Tất nhiên dì Nguyễn đồng ý.
“Người trẻ tuổi nên ra ngoài nhiều một chút.”
Hoắc Minh rửa tay xong thì sửa sang lại áo sơ mi.
Anh rất lễ phép nói: “Trước bữa cơm chiều cháu sẽ đưa Ôn Noãn về, mùng năm cháu muốn dẫn cô ấy về nhà gặp bố mẹ nên muốn xin phép bác trai và dì một tiếng ạ.”
Dì Nguyễn đè nén sự vui sướng xuống, bảo Ôn Noãn thay quần áo đi hẹn hò với Hoắc Minh.