Dì Nguyễn rất vui vẻ.
“Người đến là được rồi, quà cáp làm chỉ!”
Hoắc Minh nhìn Ôn Noãn, chậm rãi nói: “Đây là năm đầu tiên, là việc cần làm ạ.”
Dì Nguyễn nghe hiểu ý của anh.
Bà ấy bình tĩnh nhìn Ôn Bá Ngôn, ý bảo ông ấy đưa ra quy tắc gì đó.
Ôn Bá Ngôn cũng nhìn ra được.
Hoắc Minh thật lòng muốn qua lại với con gái nhà họ, nhưng bố mẹ hai bên chưa từng gặp mặt, cho dù ăn cơm tất niên ở nhà ai thì đều không hợp lễ nghĩa.
Ôn Bá Ngôn mỉm cười nói: “Cuối năm hơi bận bịu một chút! Ôn Noãn, con tiếp đãi Hoắc Minh đi nhưng cũng đừng giữ người ta quá lâu, buổi tối cậu ấy còn phải về nhà ăn cơm tất niên.”