Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu.
Hoắc Minh không chịu cho cô xuống xe, ôm cô ngồi bên trong.
Cứ ôm nhau như vậy cũng khiến lòng người rung động. Không biết qua bao lâu...
Ôn Noãn tựa lên bả vai anh, nhẹ giọng nói: “Hoắc Minh, tôi lên đây.”
Hoắc Minh cúi đầu nhìn cô.
Ánh mắt anh sâu thăm thẳm, luôn mang theo chút ham muốn: “Năm sau dọn về chỗ anh, nhé?”
Ôn Noãn ngẩn ra. Cô nhẹ nhàng đứng dậy thoát ra khỏi lòng ngực anh.
Cô biết đêm nay quá mập mờ cho nên anh mới có thể đưa ra yêu cầu như vậy, cái này không trách anh.